Chương 60: Sự tàn nhẫn của Duật Tôn

Truyện Chìm Trong Cuộc Yêu

Tác giả: Long Đại Nhân Lai Liễu

Chương 60: Sự tàn nhẫn của Duật Tôn

banner

Mạch Sanh Tiêu hoảng sợ vội vàng đứng dậy, tay hốt hoảng liền làm đổ cốc trà xanh trước mặt cô.

Nước chảy qua mặt bàn bóng loáng thấm ướt vạt áo của Sanh Tiêu đang tựa vào mép bàn, chất lỏng này, dường như còn mang theo chút hơi ấm của người đàn ông.

Nghiêm Trạm Thanh bất ngờ không kịp chuẩn bị nên bị một nhát dao, hắn đưa tay trái đè lại bụng, thân thể đau đến gập người xuống không thể đứng dậy nổi, “Cô . . . . . .”

“Nghiêm Trạm Thanh, anh phá hủy cuộc đời của tôi, giờ thì tốt rồi, cha mẹ tôi hận không thể chém chết tôi, tôi cũng bị đuổi học, anh đã hài lòng chưa? Anh đã hài lòng chưa?” Cố Tiêu Tây tay phải cầm dao, máu tươi trên mũi dao liên tục nhỏ xuống, cô gần như điên cuồng, hai mắt tràn đầy hận ý, việc làm sai lầm lớn nhất của cuộc đời cô chính là gặp gỡ Nghiêm Trạm Thanh, cô bị hắn lợi dụng, tiếp cận Duật Tôn. Tranh đấu giữa bọn họ tại sao phải lôi kéo cô vào?

chim-trong-cuoc-yeu

Cố Tiêu Tây vừa khóc vừa khua loạn con dao trong tay, “Tôi cái gì cũng không tham, tôi chỉ mong muốn có thể tiếp tục đi học, tôi như vậy cũng sai sao? Cho dù tôi thực sự có sai lầm, anh cũng nhất định phải ép tôi đi tới bước đường cùng sao? Nghiêm Trạm Thanh, anh là loại người gì? Anh cao cao tại thượng, anh cũng không thể nới lỏng bàn tay của mình, bỏ qua cho tôi sao? Ô ô. . . . . .”

Nghiêm Trạm Thanh cố nhịn đau, “Cô nói cái gì vậy?”

Cố Tiêu Tây vừa khóc vừa cười, “Anh nghe không hiểu sao? Nghiêm Trạm Thanh, anh đem cuộc sống đã bị anh hủy hoại của tôi trả lại cho tôi, trả lại cho tôi. . . . . .”

Bên đầu kia điện thoại, truyền đến giọng Tô Nhu kêu lên, “Trạm Thanh, Trạm Thanh, anh đang ở đâu? Anh làm sao vậy…”

Cố Tiêu Tây dùng chân đá điện thoại của hắn văng ra, Mạch Sanh Tiêu do tình thế cấp bách cũng không kịp nghĩ xem tại sao Cố Tiêu Tây lại quen biết Nghiêm Trạm Thanh, cô sải bước chạy qua cái bàn lao về phía người đàn ông, “Trạm Thanh!”

“Đứng lại!” Cố Tiêu Tây đưa dao găm dính máu chỉ vào Sanh Tiêu, “Cô biết không? Tôi thật sự hâm mộ cô” một tay kia của cô ta chỉ chỉ Nghiêm Trạm Thanh, “Lần đầu tiên gặp mặt hắn đã nói, trên người tôi có khí chất giống như cô, Duật Tôn chắc chắn sẽ thích. Từ đó, tôi đã biết trong lòng hắn có một người là Mạch Sanh Tiêu. Nhưng mà, nếu chúng tôi giống rất nhau, Nghiêm Trạm Thanh, tại sao người anh thích lại là cô ta? Anh đối với tôi, so với cô ấy, quả thật chính là một trời một vực, nếu như anh đối với tôi nhân từ nương tay một chút, tôi cũng sẽ không bị bức đến bước đường cùng này. . . . . .”

“Cố Tiêu Tây, cô có biết mình đang nói cái gì không?” Nghiêm Trạm Thanh khuỵu gối quỳ trên mặt thảm, tay không ngừng bịt miệng vết thương, vết máu trên mu bàn tay cũng đã khô lại, “Tôi đối với cô coi như là đã khách khí, nếu không, tôi nhất định không tha cho cô. . . . . .”

Nghiêm Trạm Thanh một bên nói chuyện với cô ta, một bên hướng Mạch Sanh Tiêu nháy mắt, ý bảo cô mau rời đi.

“Cố Tiêu Tây, cô đừng như vậy, cô còn trẻ như vậy, ngàn vạn đừng kích động, nếu không, tương lai hối hận cũng không kịp nữa. . . . . .” Mạch Sanh Tiêu chưa bao giờ gặp phải trường hợp như thế này, “Lại nói, cô còn đang có con, cô hãy yên tâm đi, có chuyện gì Duật Tôn sẽ giúp cô.”

“Không còn kịp nữa rồi, không còn kịp nữa rồi. . . . . .” Cố Tiêu Tây khàn cả giọng, tóc dán chặt ở trên mặt, hai cánh tay run run, đôi môi thâm lại, “Tôi bây giờ không sống nổi nữa, nhà cũng không thể quay về, cũng không thể đi học . . . . .” Cô ta lẩm bẩm lặp đi lặp lại mấy câu nói đó, con dao găm đang buông thõng bên tay bất ngờ vung lên, “Mạch Sanh Tiêu, nếu anh ta yêu cô, tôi liền thành toàn cho các người. . . . . .”

Cô ta đã làm quá nhiều chuyện thành toàn cho Nghiêm Trạm Thanh, đây là, chuyện cuối cùng cô ta làm cho hắn.

“Sanh Tiêu, chạy mau. . . . . .” Nghiêm Trạm Thanh sắc mặt trắng bệch, bên trong phòng trà có máy điều hòa mát lạnh, thế nhưng toàn thân hắn lại thấm đẫm mồ hôi, mái tóc ngắn màu nâu nhạt dính chặt vào trán, một tay đè chặt bụng. Mạch Sanh Tiêu thấy thế, cô đang ở gần cửa, liền định chạy đi gọi người đến cứu, mới chạy được hai bước, hai chân liền xụi lơ ngã xuống.

Cố Tiêu Tây toàn thân mặc một bộ váy màu đen, giống hệt như một hồn ma đi tới bên cạnh Mạch Sanh Tiêu, Nghiêm Trạm Thanh nhịn đau kêu lên, “Chuyện này không liên quan gì tới cô ấy, cô hãy để cho cô ấy đi đi.”

“Đi?” Cố Tiêu Tây hai mắt mông lung, giọng nói run rẩy, “Tôi trở thành như bây giờ, đều là vì cô ta, nếu không phải vì anh nhìn trúng tôi cùng cô ta có vẻ đáng thương giống nhau, tôi nào có thể bị đẩy tới tỉnh cảnh sống dở chết dở như thế này?”

“Nếu cô nhất định muốn một người đền mạng, vậy hãy lấy mạng của tôi đi.” Nghiêm Trạm Thanh mệt mỏi vô cùng, cánh tay khuỵu xuống, nửa người nằm nghiêng trên mặt đất.

“Trạm Thanh!” Mạch Sanh Tiêu vội vã muốn bò dậy từ trên mặt đất, “Mau đưa anh ấy đến bệnh viện, nếu không sẽ không kịp, Cố Tiêu Tây, cô điên rồi sao, cô điên rồi sao?”

“Tôi điên rồi!” Cố Tiêu Tây kích động khua loạn con dao trước mặt Mạch Sanh Tiêu, cô vội vàng dùng tay che mặt, cánh tay vẫn bị dao của cô ả quét nhẹ qua, để lại một vệt đỏ, chỗ đó lập tức rỉ ra vết máu đỏ thẫm. “Nghiêm Trạm Thanh, người anh yêu là cô ta phải không? Anh có thể sống chết vì cô ta sao? Anh có thể sao?”

“Đương nhiên tôi có thể, ” Nghiêm Trạm Thanh hơi thở yếu ớt nhìn về phía Mạch Sanh Tiêu, “Chuyện khiến anh hối hận, cả đời này anh sẽ không bao giờ lặp lại, Sanh Tiêu, thật xin lỗi em, ban đầu, anh đã không thể nắm chặt tay em, anh. . . . . . Em hãy tin anh, cho tới bây giờ anh vẫn. . . . . . chưa từng có ý nghĩ muốn buông em ra.”

Mạch Sanh Tiêu khóc không ngừng gật đầu, cô chưa bao giờ hoài nghi tình yêu của Nghiêm Trạm Thanh đối với cô, chỉ là tình yêu của bọn họ rất yếu ớt khi đối mặt với hiện thực. . . . . .

Cố Tiêu Tây khuỵu gối bên cạnh Sanh Tiêu, cô ta không hề nhúc nhích liếc nhìn khuôn mặt của Nghiêm Trạm Thanh, cô ta bỗng nhiên vô thanh vô tức, trở nên rất an tĩnh, chỉ là nước mắt không ngừng chảy xuống, qua một lúc, mới lại mở miệng, “Anh có biết hay không, anh đối với tôi như vậy, nhưng tôi vẫn còn yêu anh, anh bảo tôi chia rẽ bọn họ, lòng tôi lúc ấy chảy máu đầm đìa. Tôi phải ở bên cạnh một người đàn ông mình không hề yêu, lại còn phải thành toàn cho anh cùng người khác, Nghiêm Trạm Thanh, anh thật sự rất tàn nhẫn. . . . . .”

Nghiêm Trạm Thanh muốn đứng dậy, hắn quỳ một chân trên sàn, lúc đứng lên, mặt mũi đau đến vặn vẹo, hắn lảo đảo đi về phía Cố Tiêu Tây, Mạch Sanh Tiêu ngồi chết sững trên đất không đứng dậy nổi, bàn tay ấm áp của Nghiêm Trạm Thanh nắm lấy cánh tay cô, muốn kéo cô lên.

Cố Tiêu Tây chỉ cảm thấy đỉnh đầu tối sầm lại, ngẩng đầu lên, đã nhìn thấy Nghiêm Trạm Thanh đang kéo tay Sanh Tiêu.

Cho tới tận bây giờ, trong lòng hắn vẫn chỉ có Mạch Sanh Tiêu.

Cố Tiêu Tây trong mắt đau xót, con dao nâng lên không khỏi đâm về phía Sanh Tiêu.

Mạch Sanh Tiêu chỉ kịp thấy con dao nhọn kia phát ra ánh sáng lạnh lẽo đỏ thẫm quỷ quyệt, nó tới quá mạnh quá nhanh, Nghiêm Trạm Thanh không chút suy nghĩ liền che ở trước mặt cô, cả con dao cắm ngập vào bụng hắn, chỉ để lại chuôi dao màu đen.

“Trạm Thanh!” Mạch Sanh Tiêu trước mắt bỗng tối sầm, hai tay vội đỡ lấy hai vai y đang ngã xuống.

Cố Tiêu Tây ngơ ngẩn, tựa như lúc này mới từ trong u mê thoát ra, cô ta sợ tới mức vội vàng buông tay ra, chạy lao ra khỏi phòng trà.

“Trạm Thanh, anh sao rồi? Anh sao rồi?”

Nghiêm Trạm Thanh chống đỡ không nổi, hơn một nửa thân thể đè trên đùi Mạch Sanh Tiêu, trước mắt cô xuất hiện một màn đen mù mịt, một lát lại không thấy gì nữa.”Trạm Thanh?”

Hai tay Sanh Tiêu vội vàng đè lại chuôi dao lộ ra bên ngoài cơ thể của Nghiêm Trạm Thanh, cô không dám động, chỉ cần vừa buông lỏng, máu lại chảy thêm ra, “Có ai không, cứu mạng . . . . . .”

Mạch Sanh Tiêu tay chân luống cuống, mặc dù tiếng kêu cứu không nhỏ, nhưng không hề thấy có người tới đây, cô sờ sờ trên người, mới biết điện thoại di động của mình để quên ở nhà, cô nhớ tới Nghiêm Trạm Thanh vừa rồi đang nghe điện thoại, Sanh Tiêu nhìn xung quanh, thấy điện thoại của hắn bị Cố Tiêu Tây đá văng tới dưới ghế salon.

Cô gần như là bò qua, ngón tay chạm được vào điện thoại di động, kéo nó ra ngoài.

Điện thoại vẫn hiện trạng thái đang trò chuyện, tiếng Tô Nhu rất to truyền đến, “Trạm Thanh, anh làm sao vậy, anh trả lời em đi!”

Mạch Sanh Tiêu vừa muốn ngắt để gọi 120 (số điện thoại cấp cứu), điện thoại lại bị một bàn tay khác cầm lấy, cô vội nhìn lên, một khuôn mặt lạnh lùng mị hoặc chúng sinh đã đập ngay vào tầm mắt.

“Duật Tôn.”

Hết phần 60.1

Chương 60 sẽ chia làm 3 phần. Nếu các nàng com nhiệt tình có thể tối hoặc chiều ta post nốt phần tiếp theo ^^

Mạch Sanh Tiêu vừa muốn ngắt để gọi 120 (số điện thoại cấp cứu), điện thoại lại bị một bàn tay khác cầm lấy, cô vội nhìn lên, một khuôn mặt lạnh lùng mị hoặc chúng sinh đã đập ngay vào tầm mắt.

“Duật Tôn.”

“Sanh Tiêu, chúng ta đi.”

Mạch Sanh Tiêu hoàn toàn không nghĩ tới y lại xuất hiện ở đây, trong đầu cô bây giờ hoàn toàn trống rỗng, hai tay đưa ra muốn cầm lấy điện thoại trong tay y, “Mau, mau gọi 120.”

Bên đầu kia điện thoại, Tô Nhu đã gấp tới mức muốn nhấc chân.

Duật Tôn đeo một đôi găng tay màu trắng rất mỏng, động tác của y nhàn nhã không hề mất đi ưu nhã tránh khỏi động tác của Sanh Tiêu, đầu ngón tay trượt nhẹ một chút, liền rút được điện thoại, ném ra ngoài cửa sổ.

Mạch Sanh Tiêu mắt hạnh trợn tròn, không thể làm gì được, cô nghiêng sang phía Duật Tôn kêu lên, “Anh định làm gì.. . .”

Bàn tay người đàn ông chụp tới, ôm eo của cô mang cô đi về phía cửa phòng, Nghiêm Trạm Thanh lúc này đã rơi vào hôn mê, vũng máu bên dưới vẫn đang lan rộng thêm.

Mạch Sanh Tiêu lúc này mới có phản ứng, Duật Tôn làm thế này không chỉ là thấy chết mà không cứu, y như vậy so với trực tiếp giết người có gì khác biệt.

“Anh bỏ tôi ra, Duật Tôn, anh đến tột cùng là muốn làm cái gì? Đó là một mạng người, anh buông tôi ra. . . . . .” Mạch Sanh Tiêu sao có thể là đối thủ của y, hai ba lần liền bị Duật Tôn kéo ra đến cửa, đôi tay cô bám chặt khung cửa, hai chân giống như là đính vào sàn, “Tôi muốn cứu anh ấy.”

“Nếu tôi nói không thì sao?”

“Anh là gì của tôi?” Mạch Sanh Tiêu hắng giọng hướng y nói, “Buông tôi ra, chuyện của tôi không cần anh quan tâm, anh buông ra! Cứu mạng . . . . . .”

Duật Tôn đưa tay bịt miệng Sanh Tiêu, “Chẳng lẽ em quên rồi sao? Hắn đã từng thiếu chút nữa lấy mạng của tôi.”

“Tôi không quên, tôi lúc ấy liều mạng cũng muốn nói cho anh biết, Duật Tôn, tôi không muốn nhìn thấy bất cứ ai gặp chuyện không may, bây giờ cũng thế, ân oán của các anh tạm thời để qua một bên có được hay không, anh hãy cứu anh ấy, anh ấy là vì tôi mới bị một nhát dao kia, nếu anh ấy thực sự xảy ra chuyện gì, cả đời này tôi cũng sẽ không an lòng . . . . . .”

Duật Tôn xanh mặt, y ôm lấy hông Mạch Sanh Tiêu quay trở lại bên trong phòng trà, tiện tay đóng cửa lại, lưng dựa vào cánh cửa, “Ý của em là, lúc ấy nếu như là Nghiêm Trạm Thanh ở trên xe, hắn gặp nguy hiểm, em cũng sẽ thông báo cho hắn giống như vậy sao?”

“Đúng, cho dù là bất cứ ai, tôi đều sẽ làm như vậy, ” Mạch Sanh Tiêu bị y ôm eo không thể động đậy, hai chân cô không ngừng đạp loạn trên mặt sàn, “Anh ấy không còn cầm cự được bao lâu nữa!”

“Tôi chính là muốn hắn không được!” Duật Tôn cắn vào tai Sanh Tiêu, ánh mắt nhìn Nghiêm Trạm Thanh tràn đầy hứng thú tàn nhẫn, “Tôi không hề làm gì cả, hắn bị chết trong tay Cố Tiêu Tây, Mạch Sanh Tiêu, cũng không liên quan tới em, em không việc gì phải thấy cắn rứt lương tâm.”

“Nhưng tôi đã nhìn thấy!”

Duật Tôn che ánh mắt của cô, “Như thế này, cũng coi như không có nhìn thấy. Sanh Tiêu, em càng lo lắng cho hắn, tôi càng muốn hắn phải chết.”

Mạch Sanh Tiêu gấp đến độ nước mắt chảy ra, chất lỏng nóng bỏng thấm qua ngón tay Duật Tôn, lúc chảy xuống đến lòng bàn tay đã lạnh như băng, “Duật Tôn, anh nhất định muốn như thế này phải không? Tôi không có thời gian lãng phí với anh ở đây, anh mau buông tay!”

“Mạch Sanh Tiêu, em nhất định phải cứu hắn sao?”

“Đúng.”

“Sẽ không hối hận sao?”

“Tôi không hối hận, anh mau buông tôi ra!” Sanh Tiêu dùng sức giãy giụa, Duật Tôn xoay mình buông tay, cô bị bất ngờ nên lao về phía trước, thiếu chút nữa ngã nhào trên mặt sàn.

Người đàn ông mắt lạnh nhìn bóng dáng của cô nhào qua, con ngươi giương lên, cũng không quay đầu lại đi ra khỏi phòng trà.

Cố Tiêu Tây mất hồn mất vía chạy vào phòng rửa tay gột sạch hai tay, lúc đi ra, bước chân lảo đảo, tay phải bám vào vách tường mới có thể đi được. Cô ta vừa mới ra khỏi phòng trà, đã bị hai người đàn ông chặn lại.

Duật Tôn ở bên trong phòng trà ngay bên cạnh ngồi hồi lâu, y nghe thấy ngoài cửa truyền đến tiếng Mạch Sanh Tiêu kêu cứu, cùng với tiếng bước chân của phục vụ viên phòng trà theo nhau mà đến, ngay sau đó, chính là tiếng xe cứu thương 120 chạy tới khẩn cấp cứu hộ.

Duật Tôn đứng lên, đem khay trà trước mặt một cước đá văng ra, đây là phương pháp tốt nhất để đưa Nghiêm Trạm Thanh đi vào chỗ chết, chỉ là, Mạch Sanh Tiêu nhất định tới đây chặn ngang một bước.

Y lái xe trở lại Tinh Hoa Danh Thự, ngoài cửa có hai người đàn ông đứng gác, y mở cửa đi vào, chỉ thấy Cố Tiêu Tây ôm hai vai đang ngồi ở ghế salon bên trong phòng khách.

Duật Tôn đi tới trước tủ rượu bên cạnh, rót hai ly rượu.

Cố Tiêu Tây sợ hãi đôi môi run run, Duật Tôn đem một ly rượu đỏ đưa về phía cô ta, môi cô ta vừa mới chạm tới miệng ly, lại rụt trở về, “Em, em không thể uống rượu.”

“Uống đi.” Duật Tôn ngồi xuống đối diện cô ta, y vắt chéo chân, tư thái cao quý khẽ nhấp một ngụm rượu, “Cố Tiêu Tây, em làm sao phải sợ đến như vậy?”

“Duật thiếu, em, em giết người rồi. . . . . .” Cố Tiêu Tây lúc này mới cảm thấy sợ, cô ta nói chuyện đứt quãng, “Làm sao bây giờ, anh. . . . . . Anh giúp em một chút được không? Em, em không muốn ngồi tù, hu hu hu, em muốn đi học. . . . . .”

Duật Tôn gật đầu, cũng không biết là đáp ứng cô ta, hay là đang cười cô ả ngu ngốc, “Nói thật, tôi thật sự không ngờ em lại hạ độc thủ đối với Nghiêm Trạm Thanh như vậy, tôi chỉ muốn cho em nếm thử một chút dạy dỗ, không nghĩ tới em thật sự lại kích động như thế. . . . . .”

Cố Tiêu Tây thân thể co rút thành một cục, nghe những lời Duật Tôn nói, cũng không hoàn toàn phản ứng kịp, “Anh, anh có ý tứ gì?”

“Những bức ảnh kia, chụp có đẹp không?” Người đàn ông nghiêng người đứng dậy, khuôn mặt tuyệt đẹp tiến tới gần Cố Tiêu Tây, khiến cô ta giật mình sợ hãi lùi sâu vào trong, y từ từ nhếch đôi môi lạnh bạc, “Tôi cảm thấy chắc là cũng tạm được đi, dù sao người này dáng người cũng chỉ như thế, hiệu quả chụp ảnh cũng không phải tốt lắm.”

Cố Tiêu Tây mặt trắng bệch như người chết, “Ý anh là, những ảnh chụp kia cùng CD đều là anh làm?”

“Tôi cho tới bây giờ cũng chưa hề nói, không phải là tôi làm.”

Cố Tiêu Tây khó có thể tin lắc đầu, huyết sắc trên mặt một chút cũng không còn, “Không thể nào, không thể nào. . . . . . Anh tại sao lại làm như vậy?”

“Lúc Nghiêm Trạm Thanh bảo cô tiếp cận tôi, đã cho cô bao nhiêu tiền?” Duật Tôn cánh môi đặt lên miệng ly, rượu đỏ óng ánh trượt vào trong miệng y, “Cô nên biết rằng, có một số loại tiền là không thể cầm bừa, tính toán của hắn thật sự còn quá non, buổi tối ở Thiên Sắc kia, đầu tiên là thuốc phiện giấu ở trong điếu thuốc, sau đó, lại là sự xuất hiện của cô, mật mã máy tính của tôi cũng là do Nghiêm Trạm Thanh bảo cô phải không? Thật khờ, tôi nếu thật sự cất giấu tài liệu cơ mật gì ở bên trong, làm sao có thể dùng sinh nhật Mạch Sanh Tiêu làm password, như thế khác nào đem tài liệu dâng cho hắn?”

Thì ra là, bọn họ vừa bắt đầu đã lọt vào bẫy của Duật Tôn.

Eo Cố Tiêu Tây nhũn xuống, cả người tê liệt ngã vào ghế sofa, cô nàng dù sao vẫn còn quá nhỏ, rất nhiều việc nếu Duật Tôn không nói ra, cô cũng không thể nghĩ ra nổi, “Không thể nào, không. . . . . .” Cô lắc đầu, thật không thể tin được, nếu như vậy, y và cô lên giường, cũng nằm trong kế hoạch hay sao? “Anh nể tình đứa bé, giúp tôi một lần được không? Anh đã nói, anh muốn đứa con này, không phải sao?”

Duật Tôn mím lại môi mỏng, kéo ra một chút nụ cười thâm sâu.

Lo lắng trong lòng Cố Tiêu Tây trầm xuống, hi vọng trong mắt cô theo nụ cười đang dần nở ra trên mặt Duật Tôn mà dần dần biến mất, “Không. . .”

“Làm sao cô có thể xác định, đứa nhỏ này là của tôi?”

“Duật Tôn, đứa nhỏ này có phải của anh hay không, anh là người rõ ràng nhất, tôi chỉ có anh là người đàn ông duy nhất, tôi đi theo anh vẫn còn trong sạch.” Cố Tiêu Tây càng nói càng lớn tiếng, trong lòng tràn ngập sợ hãi, bây giờ cô ta đã hoàn toàn không thể nắm chắc, mỗi hành động của người đàn ông này thậm chí mỗi thần sắc của y đều làm cô hoang mang.

Hết phần 60.2.

Ngày hôm nay sẽ post hết 60, đến trưa post nhé các nàng.

“Duật Tôn, đứa nhỏ này có phải của anh hay không, anh là người rõ ràng nhất, tôi chỉ có anh là người đàn ông duy nhất, tôi đi theo anh vẫn còn trong sạch.” Cố Tiêu Tây càng nói càng lớn tiếng, trong lòng tràn ngập sợ hãi, bây giờ cô ta đã hoàn toàn không thể nắm chắc, mỗi hành động của người đàn ông này thậm chí mỗi thần sắc của y đều làm cô hoang mang.

“Đúng, tôi là người rõ ràng nhất.”

Cô nghe vậy, trái tim vừa treo lên lại muốn rơi xuống.

“Nhưng . . . . . .” Người đàn ông dừng lại, ngón tay chơi đùa xoay tròn ly rượu đặt lên bàn, “Đoạn video đó cô cũng xem rồi, người đàn ông làm tình với cô lúc đó, cô có thể khẳng định là tôi sao?”

Một thứ tuyệt vọng tới cùng cực cơ hồ nhấn chìm Cố Tiêu Tây, “Ý anh là sao? Ý anh là sao?”

chim-trong-cuoc-yeu-full-prc

“Đêm đó, Cố Tiêu Tây, tôi chưa bao giờ chạm vào cô, cô nghĩ là sao tôi có thể kiềm chế được phải không? Bởi vì tôi chê cô bẩn, tôi thấy ghê tởm” Duật Tôn đứng dậy, đi tới trước TV, tiện tay lấy ra một đĩa CD, “Cô không phải muốn biết ai đã ngủ với mình sao? Biết rồi, cũng đừng bắt đàn ông phải chịu trách nhiệm.”

Trên ti vi xuất hiện những hình ảnh mà cô đã từng thấy, Cố Tiêu Tây đau lòng đến mức muốn nhấc chân chạy trốn, cô cố kìm nén chôn chặt người tại chỗ của mình, xem gã đàn ông ở trên người cô hô mưa gọi gió, Duật Tôn đi đến ngồi xuống trên ghế salon trước mặt cô.

Trên màn hình, gã đàn ông đang kéo dài động tác nửa người trên sau một hồi căng thẳng, y rút thân ra, quay mặt lại.

Cố Tiêu Tây rất tức ngực, không khí mỏng manh làm cô không thể nào thở nổi.

Đó là một gương mặt hoàn toàn xa lạ.

“Anh ta, anh ta là ai?”

Duật Tôn mở tay ra, “Tôi cũng không biết.”

Cố Tiêu Tây vọt đứng lên từ trên ghế salon, “Đó là ai, đó là ai?” Cô ta dường như sắp lao về phía Duật Tôn, hai người đàn ông ngoài cửa chẳng biết từ lúc nào đã đứng ở sau lưng cô, hai người vươn tay, một người đè lại bả vai cô ta, ấn Cố Tiêu Tây ngồi trở lại bên trong ghế salon.

“Hắn là ngưu lang tôi bỏ ra 1000 đồng gọi tới” Duật Tôn nhẹ nhàng ném ra những lời này. Cũng ra hiệu bảo hai người đang giữ Cố Tiêu Tây buông ra.

Cố Tiêu Tây thần sắc tan rã, thất thanh khóc lớn lên.

“Cô còn muốn hỏi gì nữa? Có muốn biết là quán nào nữa hay không, hay để tôi gọi cho cô, nói không chừng, coi như nể tình cũ, hắn còn có thể miễn phí cho cô . . . . ”

Cô chỉ cảm thấy buồn nôn, Cố Tiêu Tây cúi người xuống, kịch liệt nôn ra một trận, “Đừng nói nữa, đừng nói nữa!”

Duật Tôn cầm lên một điếu thuốc, châm thuốc, chỉ hút một hơi, liền đặt xuống gạt tàn thủy tinh. Phòng khách to như thế chỉ chốc lát liền tràn đầy mùi thuốc lá, Cố Tiêu Tây nôn ọe , đôi tay đè lại ngực làm thế nào cũng không phun ra được.

“Duật Tôn, anh. . . . . . Không phải là người!”

“Lúc ban đầu cô định trêu chọc vào tôi, nên nghĩ tới sẽ có hậu quả như thế này.”

Cố Tiêu Tây khóc giọng nói khàn khàn, cô thật không có nghĩ tới có thể như vậy, cô đáp ứng Nghiêm Trạm Thanh, cũng chỉ đơn thuần cho là chuyện rất đơn giản, nhưng, tất cả mọi chuyện đều nằm ngoài dự liệu của cô, không có một chuyện nào Cố Tiêu Tây có thể khống chế nổi.

“Như vậy, anh trước mặt Mạch Sanh Tiêu, đối tốt với tôi, tất cả đều là giả vờ sao?”

“Điều này còn phải hỏi sao?” Người đàn ông này có khí tức của ác ma, cơ thể giống như một người máy ma quỷ, lời nói càng có sức sát thương người, y liền càng nói.

“Cô thích Nghiêm Trạm Thanh phải không? Thật đáng tiếc, bị đâm trúng hai nhát dao, tôi nghĩ cũng không sống nổi. . . . . .” Duật Tôn thấy cô ta giật mình đứng sững không nhúc nhích, càng đổ thêm dầu vào lửa, “Thật ra thì Nghiêm Trạm Thanh đối với cô cũng không tệ, công ty hắn gặp chuyện phiền toái xong, cũng không trừng phạt cô, cô cho rằng hắn thật sự sẽ dùng ảnh của cô để đổi 5000 vạn sao? Cô nếu yêu hắn, nên hiểu rõ, hắn không làm được những chuyện này .”

“Đừng nói nữa ahhh… ” Cố Tiêu Tây che mặt, vô cùng hối hận, “Không được nói nữa.”

“Thật ra thì, cô cũng chỉ là một con cờ chúng tôi thay phiên chơi trong tay, tôi vốn cũng không muốn làm tới cùng như thế này, chỉ tại cô không biết chừng biết mực, ngay từ lúc cô hắt cốc nước vào mặt Mạch Sanh Tiêu, cũng đã bắt đầu vượt quá giới hạn rồi.”

Cố Tiêu Tây suy nghĩ mất hồn, cô ngẩng khuôn mặt cứng đờ lên, “Chẳng lẽ tôi phải rơi vào tình cảnh như bây giờ, chỉ bởi vì tôi đã hắt cho Mạch Sanh Tiêu một cốc nước sao?”

“Có thể nói là như vậy .”

Cố Tiêu Tây mở to miệng, nặn ra một nụ cười nhợt nhạt còn khổ sở hơn so với khóc, “Thì ra là như vậy, như vậy, anh yêu cô ta sao?”

Đôi mắt hoa đào tuyệt đẹp của Duậ Tôn khẽ chuyển, tựa hồ là suy nghĩ một chút, không trả lời ngay lập tức, “Chỉ cần dựa vào cô ấy là người phụ nữ tôi cưng chiều bây giờ, như vậy cũng đủ rồi.”

“Tại sao muốn như vậy, tại sao làm được tàn nhẫn như vậy?” Cố Tiêu Tây cặp mắt trống rỗng nhìn về phía Duật Tôn, “Anh có thể để cho tôi gieo gió phải gặt bão, nhưng, anh không thể làm liên lụy tới cả cha mẹ của tôi, họ chỉ có một đứa con gái duy nhất là tôi, anh muốn giết chết tôi, so với giết một con kiến còn đơn giản hơn. Nhưng tất cả mọi hy vọng của cha mẹ đều đặt vào tôi, từ nhỏ đến lớn, họ muốn tôi ngoan ngoãn đi học, họ bảo, chỉ có như vậy, trong nhà về sau mới thoát nghèo, sẽ không bị người khác coi thường. Tôi thật sự liều mạng học tập, nhìn thấy tương lai sẽ hết khổ rồi, hu hu. . . . . . Tại sao lại để tôi gặp phải Nghiêm Trạm Thanh, gặp phải anh, tôi hy vọng đây chỉ là một giấc mộng, mau một chút tỉnh dậy đi. . . . . .”

Cố Tiêu Tây hoàn toàn đắm chìm trong đau thương của chính mình, không thể tự kiềm chế, Duật Tôn liếc nhìn gương mặt kinh hoàng luống cuống của cô ta, cánh môi chỉ mím lại, không nói gì thêm.

Ngoài cửa truyền đến một chút tiếng động, bóng dáng cao lớn của Từ Khiêm lướt qua phòng khách, đi tới bên cạnh Duật Tôn.

Duật Tôn nháy mắt với người đàn ông phía sau Cố Tiêu Tây, đối phương gật đầu một cái, mang tới một cốc nước lọc.

Nửa ly nước lạnh đặt lên bàn, Từ Khiêm bỏ một viên thuốc màu vàng nhạt vào ly nước.

Duật Tôn nhìn thấy nó sủi bọt khí, sau đó hoàn toàn biến mất, y thoáng cười, quay sang Từ Khiêm hỏi, “An toàn chứ?”

“Yên tâm, có dùng kỹ thuật hiện đại nhất kiểm tra cũng không phát hiện ra cô ta dùng loại thuốc này.”

“Cậu thật biến thái, luôn thích nghiên cứu những thứ này, sao lại có thể biến thái như vậy?”

“Lời này anh tự nói chính mình mới đúng chứ? Làm ra loại chuyện hư hỏng như thế này, sao không biết tự giải quyết?”

“Được lắm, ” Nụ cười trên khóe miệng Duật Tôn từ từ dãn ra, “Có câu nói sói đội lốt cừu, chính là dành cho cậu, khoác áo thầy thuốc, chuyên làm những việc cầm thú.”

Bọn họ nói chuyện nhẹ như mây trôi nước chảy, cũng nói xong, dùng cách nào phá được cái thai của cô.

Từ Khiêm không muốn cùng y nói nhảm nhiều, hắn cầm lên ly nước kia đưa cho Cố Tiêu Tây, thần sắc lưu luyến, mê người, ngũ quan lộ ra nhu hòa, “Uống đi.”

Giọng nói của hắn như dụ dỗ, muốn cho người ta không cẩn thận ngã vào vực sâu, không bò dậy nổi.

nguồn tổng hợp sưu tầm từ internet và Vficland

Xem tiếp : Chương 61: Hung thủ là Mạch Sanh Tiêu

Xem lại : Chương 59: So với cái chết còn đáng sợ hơn

One thought on “Chương 60: Sự tàn nhẫn của Duật Tôn

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s