Chương 24: Trái tim rung động

Truyện Chìm Trong Cuộc Yêu

Tác giả: Long Đại Nhân Lai Liễu

Chương 24: Trái tim rung động

banner

Như là chột dạ vì làm điều gì đó sai trái thì bị bắt quả tang, trong lòng cả hai đều cảm thấy khó xử.

Sanh Tiêu xoay người lại, vừa lúc xe bus tới bến, cô chạy nhanh lên xe.

Chân phải bước lên cửa xe thì đằng sau có người kéo lại. Cô mất đà chút nữa thì ngã, may mà Nghiêm Trạm Thanh đỡ kịp, nên chỉ bị trật cổ chân.

“Có đi không?”

“Chờ một chút.”

“Không được đâu.”

“Đúng là ăn no dửng mỡ.” Tài xế nói xong đạp ga xe đi thẳng.

chim-trong-cuoc-yeu-prc

Hôm nay cô mặc quần bó và đi bốt, mắt cá chân lại đang sưng đỏ lên, đau đớn đến mức phải cúi gập người xuống, nhưng cô vẫn quyết tâm không dựa vào sự giúp đỡ của Nghiêm Trạm Thanh, rút tay về“ Buông tôi ra!”.

Nghiêm Trạm Thanh buông tay, cô tập tễnh được một chân, còn chân kia phải chịu trọng lượng của toàn bộ cơ thể dồn xuống nên hơi chật vật, thiếu chút nữa lại ngã.

Thấy vậy hắn bèn vươn tay đỡ lấy eo cô “ Anh không phải hùm beo, em sợ cái gì chứ?Sao lần nào gặp an hem cũng bỏ chạy như thế.”

“Lần nào gặp anh tôi cũng xui xẻo.”

“ Thật không?” Hắn ta cười nhạt, ôm lấy cô đi thẳng về phía trước.

“ Thả tôi ra mau!”.

“Tốt nhất là em đừng cử động.” Hắn xoa nhẹ đầu nàng, như là đang âu yếm, chiều chuộng người yêu bé nhỏ đang giận dỗi, nhìn thật tự nhiên. “Anh đưa em đến bệnh viện”.

“Tôi không đi.”Sanh Tiêu bị hắn kéo đi. “Nghiêm Trạm Thanh, bạn gái của anh bỏ đi, anh không chạy theo giải thích với người ta, ở đây quản chuyện của tôi làm gì ?”.

Hắn vẫn một mực im lặng, chỉ càng dùng sức kéo cô về phía trước.

“Anh mà còn thế này tôi sẽ la to lên đấy”

Hắn dìu cô đến chiếc xe của hắn ở gần đó: “Anh sẽ không làm gì em cả, chỉ muốn xem chân em thôi.”

“Tôi đã nói là tôi không sao.”

Bàn tay to của hắn nhanh như chớp đè lại bả vai cô, ngăn không cho cô giãy dụa, đến khi cô ngồi im ở vị trí lái phụ. Sanh Tiêu chống hai tay lên như muốn vùng vẫy nhưng không ngờ bỗng nhiên hẵn ngồi thụp xuống, đem giày cùng tất của cô bỏ ra. Bàntay ấm áp xoa xoa vết chỗ sưng nơi mắt cá chân cho cô. “ Đau không em ?”.

Trái tim cô đập thình thịch, không biết mình phải làm gì, rút chân về hay để yên cho hắn giữ.

Tay hắn di chuyển khẽ khàng, lòng bàn tay xoa bóp mắt cá chân cho cô, Sanh Tiêu thấy đỡ đau thì muốn rút chân lại. Nhưng lại bị hắn dùng sức kéo lại, ôm lấy vào lòng.

Sự nóng bỏng từ trong ngực hắn truyền qua lớp vải mỏng manh của quần áo làm cô run lên, cảm giác thật rõ ràng. Cô thấy lòng bàn chân nóng lên, khuôn mặt đỏ bừng như say nắng, không cách nào thoát ra khỏi.“ Nghiêm Trạm Thanh, rốt cuộc là anh muốn làm gì đây ?”

“Anh nói rồi mà, anh chỉ muốn xem chân em có sao không thôi.”

“Tôi nhắc lại lần nữa, chân tôi không sao hết.”

“Sanh Tiêu” Một tayNghiêm Trạm Thanh nâng gót chân của cô lên, tay kia xoa nhẹ lên mu bàn chân của cô, đầu hắn cúi xuống rất thấp, mái tóc hơi rủ xuống, màu tóc nâu nhạt rũ trên bờ vai, vì ánh sáng không rõ mà nhuốm một màu bi thương. Cô cứ ngỡ rằng nhìn nhầm ai mất.Nghiêm Trạm Thanh trầm mặc hồi lâu, rồi cũng ngẩng đầu lên, con ngươi đen bóng như đêm đen mờ mịt nhìn thẳng vào đáy mắt cô.“Trước kia làm em tổn thương, làm em đau lòng, anh thật sự xin lỗi. Anh biết rõ em với Tô Nhu có những điểm khác nhau, bây giờ anh mới nói, liệu có phải đã quá muộn rồi không ?”

Hai tay cô mân mê vạt áo, trong nội tâm dâng lên một nỗi niềm chua xót. “Có thể người anh yêu, mãi mãi là Tô Nhu.”

“Đấy là em nghĩ thế, Sanh Tiêu, cho anh một cơ hội nữa được không?”

Cơ hội?Anh muốn tôi cho thế nào?

Cho dù tôi không so đo, không toan tính, vậy còn anh? Hiện tại tôi đã theo Duật Tôn, là người của y rồi, tôi không còn trong sạch, liệu anh có quan tâm không?Liệu y có mặc kệ không?

Nghiêm Trạm Thanh nghiêng đầu, như nhìn thấu suy nghĩ của cô, môi mỏng khẽ mở, ánh sáng trong đáy mắt chân thành mà tha thiết “Sanh Tiêu, đừng lo, anh mặc kệ trước kia như thế nào, chỉ cần chúng ta ở bên nhau, những thứ khác anh sẽ dứt bỏ hết.”

Mạch Sanh Tiêu thực sự không có tâm tư khác, lời cảnh cáo ngày đó của Duật Tôn vẫn còn văng vẳng bên tai, y muốn cô nghe lời, cô hoàn toàn không có biện pháp phản đối và kháng cự, cô không dám thoát khỏi sự trói buộc và kiểm soát của y.

“ Thả tôi ra, tôi muốn về”.

“ Anh sẽ đưa em về.”

Mạch Sanh Tiêu bỗng thấy hoảng hốt, trong vô thức cô không muốnđểNghiêm Trạm Thanh biết cô đang ở cùng Duật Tôn, cố sức nâng đùi phải lên, hắn bất ngờ nên sức cô gạt tay được tay hắn ra, ngã ngồi trên mặt đất. Sanh Tiêu chật vật đứng dậy, cầm lấy giày và túi xách bên cạnh khập khiễng bước đi.

“Em không cần chân của em nữa sao?”Hắn tiến lên bắt lấy cánh tay cô.

Mạch Sanh Tiêu tránh đôi tay hắn, đứng ở ven đường giơ tay gọi taxi. “ Tôi có thể tự về được, anh cũng đi đi. Hãy cho tôi thời gian để suy nghĩ lại.”

Như vậy mới có hy vọng thoát khỏi hắn.

Trên đường về, lòng cô thấp thỏm không yên.Cô chẳng thể ngờ nổi Nghiêm Trạm Thanh lại đột nhiên tỏ tình với cô.Đáy lòng mịt mờ, khi trở lại Hoàng Duệ Ấn Tượng, đầu óc cô vẫn chưa tỉnh táo.

Ngẩng đầu nhìn, biệt thự chìm vào khoảng không đen kịt, quả nhiên Duật Tôn vẫn chưa về.

Mạch Sanh Tiêu mở cửa đi vào, trước giá dép, cô cởi giày ra thay dép đi trong nhà, đến chỗ công tắc bật đèn, nhưng mới đi được hai bước, bỗng nhiên cô hét toáng lên, túi xách trong tay rơi xuống mặt đất.

Duật Tôn mở rộng hai tay, cánh vai nhàn nhã tựa vào ghế sô pha, một chân thư thái nâng lên gác trên mặt bàn, khi nghe được tiếng kêu của cô, đôi lông mày không vui nhướn lên, đôi mắt hoa đào hẹp dài mở ra “ Hét cái gì? Cô có tật giật mình à ?”

Mạch Sanh Tiêu thu can đảm, thừa dịp nhặt túi xách lên, thần sắc trên mặt đã khôi phục phần nào bình tĩnh.” Tôikhông ngờ anh lại ở nhà.”

Ở cùng một người như y, lâu dần, cô cũng tự học được cách tự ngụy trang cho mình.

“ Qua đây.”

Cô khó khăn nhấc chân tiến về phía y,đến bên cạnh y định ngồi xuống thì bị y vươn tay kéo chân cô lại, đặt trên đầu gối.” Chân làm sao vậy ?”

“ Tôi…tôi không cẩn thận nên bị ngã.”

chim-trong-cuoc-yeu-full-prc

“ Thật không ?” Y dường như không thèm đếm xỉa gì đến câu trả lời của cô, bàn tay to lớn vuốt ve nhẹ nhàng chỗ bị sưng,trong miệng buột ra “ Bị thương, đã có ai xoa bóp cho chưa?”

Mạch Sanh Tiêu thiếu chút nữa bị y dọa cho mất hồn lạc phách, nhưng phút chốc đã trấn tĩnh lại “ Không có, tôi thấy đau quá, nên mới xoa bóp mấy cái thôi.”

Duật Tôn không nói gì nữa, chỉ gật đầu tỏ vẻ đã biết, chỉ dùng sức xoa bóp chỗ sưng của cô. Sanh Tiêu kêu đau, ngay lập tức y buông ra, “ Đi tắm đi.”

Cô miễn cưỡng đứng lên, trong đầu đột nhiên hiện lên khuôn mặt và lời nói của Nghiêm Trạm Thanh, cô hơi ngần ngừ một chút, liếc vội sang chỗ Duật Tôn, giọng nói cấp bách “ Tôi tới tháng rồi.”

Y nhăn đôi lông mày, có vẻ không vui, y đứng dậy đi qua mặt cô rồi lên lầu.
Tới đây cô mới thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

Trở lại phòng ngủ, Duật Tôn đang ngồi nghịch máy tính, Sanh Tiêu không có gan đitrêu chọc y bèn vào phòng tắm để tắm rửa, lúc đi ra, trên người cô mặc bộ đồ ngủ Mickey quen thuộc, nhưng cô vẫn không dám nói gì mà chỉ lặng lẽ đứng bên giường.

Cổ chân bắt đầu sưng to hơn, đau nhức, lúc này cô chỉ có mong muốn duy nhất là nằm ở trên chiếc giường mềm mại mà ngủ một giấc, có thể là chiếc giường trước mặt nhưng cô lại thực e ngại.

Duật Tôn đang say sưa với chiếc máy, bỗng lơ đãng ngẩng đầu, chỉ thấy bộ dáng cô sau khi tắm rửa. Mái tóc đen dài buông xõa sau lưng, trước trán không hề có chút tóc mái thừa để lộ ra cái trán nhỏ trơn bóng. Nhìn từ dưới lên là khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn trắng nõn nà, chiếc cổ duyên dáng với đường cong hấp dẫn mêngười. Trông cô không khác gì một tiểu yêu tinh quyến rũ. Trong người y đang dâng lên một cỗ nhiệt hỏa cần giải tỏa, nhưng sực nhớ là cô không thể, y lộ vẻ mặt chán ghét, khẩu khí lạnh lẽo hẳn đi.” Tự sang phòng khách ngủ đi, bẩn chết đi được.”

Sanh Tiêu vui mừng như nghe được lệnh đặc xá, suýt nữa thì nhảy dựng lên, hai tay nhỏ nhét trong túi quần, cứ nghĩ rằng tâm tư đã che dấu vô cùng tốt, nhưng khi xoay người bước đi đã vô tình để lộ nỗi lòng cô.

Ngón tay thon dài của y vuốt nhẹ cái cằm, không khỏi trầm ngâm suy nghĩ, không ngủ cùng một giường với, cô vui đến thế sao?

Có phải mỗi lần y ép buộc làm cô chết đi sống lại, làm cho cô có tâm lý oán hận y rồi không?Bạc môi đẹp đẽ khẽ nhếch lên, kỹ thuật của y kém đến thế hay sao?

nguồn tổng hợp sưu tầm từ internet và Vficland

Xem tiếp : Chương 25: Gần thêm một chút

Xem lại : Chương 23: Chẳng phải thiên sứ

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s